Điểm danh những địa điểm bán món “pizza Đà Lạt” ngon nứt tiếng

“Pizza Đà Lạt”, hẳn các bạn đã từng nghe đến món này, nhất là các bạn trẻ có sở thích ăn uống, đây là cách gọi của những bạn trẻ tuổi teen, còn với những cư dân bản địa, những em học sinh thì vẫn hay gọi với cái tên “bánh tráng nướng mỡ hành”.

Đà Lạt vốn dỉ nổi tiếng với những món ăn vỉa hè. Khi nghĩ đến những món ăn vỉa hè, người ta sẽ liên tưởng đến những món bụi bậm, nhưng với Đà Lạt hẳn nhiên là không, với những sự khác biệt so với những thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội, nơi mà chúng ta tận hưởng không khí trong lành, không khói bụi, cùng nhau la cà tận hưởng những món ăn vỉa hè sau những ngày giờ làm việc, học hành hay lo toan cuộc sống…. và đặc biệt với những “tâm hồn ăn uống”, Đà Lạt có những món ngon chẳng dễ để quên, để chối từ.
Chúng ta sẽ cùng điểm danh những địa điểm bán món pizza Đà Lạt nhé!
Cũng ở vỉa hè. Nơi góc nhỏ tiếp giáp giữa hai con phố Hoàng Diệu và Trần Nhật Duật có một quán nhỏ, khiêm nhường khuất lấp giữa những căn biệt thự cổ và khách sạn, nhà hàng cao tầng, chuyên phục vụ món “bánh tráng nướng mỡ hành Dì Đinh”, món bánh thơm thảo, đặc trưng hương vị bậc nhất của Đà Lạt.
Tiếp theo là ở vỉa hè bên cạnh nhà thờ con gà, đối diện trường Tây Sơn, chỉ một gánh hàng nhỏ, nhưng cũng đủ tạo ra nhiều hương vị bánh tráng cho bạn lựa chọn

Một chút mỡ hành, một chút trứng trên chiếc bánh tráng giản đơn ấy vẫn là món ngon của những người “nặng lòng” Đà Lạt. Hay giản đơn là họ không thích cầu kỳ, ăn uống cũng không có quá nhiều nhu cầu về “đạm”. Với những bạn trẻ đầy năng động, cần nhiều năng lượng để di chuyển và làm việc, thực đơn của quán cũng phong phú với ngót ngét 17 loại bánh tráng nướng, một chiếc pizza hay hamburger đúng nghĩa của riêng Đà Lạt. Danh sách liệt kê đủ làm cổ họng và dịch vị của người đói phải hoạt động gấp đôi công suất: Gà phô mai xúc xích, gà hải sản bò, pate gan + sốt, cút bò phô mai xúc xích, dẻo phô mai bò, cút bò phô mai …

Mỗi ngày, đều đặn bếp than của quán đỏ lửa vào lúc 3h chiều, đông nghẹt khách đến tận tối. Khách của quán đa dạng, nhiều lứa tuổi, bởi món bánh ấy chẳng từ chối với khẩu vị của người già lẫn lũ trẻ. “Đắt đỏ” và “sang trọng” nhất trong thực đơn của quán cũng chỉ chạm ngưỡng 18 ngàn đồng, cải rẻ nhất chỉ 7 ngàn, đủ lót dạ và ấm lòng mấy đứa trò nhỏ khi tan trường và chẳng quá “xa hoa” với số tiền quà hàng ngày được cha mẹ cho mỗi ngày đến trường.

Cách ăn ở quán cũng lạ! Không ồn ào, chẳng dầu mỡ ê hề … vừa đủ để cảm nhận cái ngọt bùi, thơm thảo tấm quà nơi xứ lạnh. Lạ, dẫu no nhưng vẫn thấy tiêng tiếc.